题筠雪斋

元代 刘崧
我昔游云中,爱此万筠绿。萧萧锦江浒,亭亭凤山澳。 友有宋子者,卜居俯平陆。虚庭带深窈,苍簳拥森肃。 时维玄冬厉,大雪遍原谷。脩条与佳卉,狼藉向摧蹙。 维筠于此时,挺拔各在目。气清神益旺,心远意愈足。 澹然一室间,对此乐真独。寒光射檐隙,缟素被林麓。 凄凄岁云暮,炳炳情内属。闭门有高卧,敝履无往躅。 高洁良可希,贫困聊自淑。
yóu yún zhōng   ài wàn yún 绿 xiāo xiāo jǐn jiāng   tíng tíng fèng shān ào
yǒu yǒu sòng zhě   píng tíng dài shēn yǎo   cāng gǎn yōng sēn
shí wéi xuán dōng   xuě biàn yuán xiū tiáo jiā huì   láng xiàng cuī
wéi yún shí   tǐng zài qīng shén wàng   xīn yuǎn
dàn rán shì jiān   duì zhēn hán guāng shè yán   gǎo bèi lín
suì yún   bǐng bǐng qíng nèi shǔ mén yǒu gāo   wǎng zhú
gāo jié liáng   pín kùn liáo shū