题云山楼

宋代 张宪
远山近山浓淡青,朝云暮云先后生。我楼虽小实空阔,云自往来山自横。 山耶云耶两无碍,地久天长果谁在。渺茫蜃气等虚空,纵有轩窗宁足怪。 为爱云山搆小楼,看山看云今白头。山形起伏只如旧,云湿云晴知几秋。 门窗向山作长揖,长揖云山两俱入。推窗送山出楼去,山出云归楼自立。 愚公好勤不奈閒,孙孙子子厌跻攀。眼空四海本无物,何事欲移门外山。
yuǎn shān jìn shān nóng dàn qīng   zhāo yún yún xiān hòu shēng lóu suī xiǎo shí kōng kuò   yún wǎng lái shān héng
shān yún liǎng ài   jiǔ tiān cháng guǒ shuí zài miǎo máng shèn děng kōng   zòng yǒu xuān chuāng níng guài
wèi ài yún shān gòu xiǎo lóu   kàn shān kàn yún jīn bái tóu shān xíng zhī jiù   yún shī 湿 yún qíng zhī qiū
mén chuāng xiàng shān zuò cháng   cháng yún shān liǎng tuī chuāng sòng shān chū lóu   shān chū yún guī lóu
gōng hǎo qín nài xián   sūn sūn zi zi yàn pān yǎn kōng hǎi běn   shì mén wài shān