题云林图赠伯琛

唐代 刘琏
我家昔住苍山巅,竹树杳蔼当庭轩。有山竟日情不厌,时与白云相往还。 迩来别家又三载,引领长望心悁悁。豫章曹君江海客,济时久习轩岐术。 深情迥若彭蠡宽,逸气远与匡庐适。偶然赠此云林幽,黛色烟光远相逼。 采芝却忆商山翁,种杏自喜多阴功。良医良相各有志,岂与流俗论卑隆。 伊余蹇拙无所似,好古每欲寻高踪。山中黄精倘或煮,幅巾裋褐期相从。
jiā zhù cāng shān diān   zhú shù yǎo ǎi dāng tíng xuān yǒu shān jìng qíng yàn   shí bái yún xiāng wǎng huán
ěr lái bié jiā yòu sān zài   yǐn lǐng cháng wàng xīn yuān yuān zhāng cáo jūn jiāng hǎi   shí jiǔ xuān shù
shēn qíng jiǒng ruò péng kuān   yuǎn kuāng shì ǒu rán zèng yún lín yōu   dài yān guāng yuǎn xiāng
cǎi zhī què shāng shān wēng   zhǒng xìng duō yīn gōng liáng liáng xiāng yǒu zhì   liú lùn bēi lóng
jiǎn zhuō suǒ shì   hào měi xún gāo zōng shān zhōng huáng jīng tǎng huò zhǔ   jīn shù xiāng cóng