題雲林圖贈伯琛

唐代 劉璉
我家昔住蒼山巔,竹樹杳藹當庭軒。有山竟日情不厭,時與白雲相往還。 邇來別家又三載,引領長望心悁悁。豫章曹君江海客,濟時久習軒岐術。 深情迥若彭蠡寬,逸氣遠與匡廬適。偶然贈此雲林幽,黛色煙光遠相逼。 采芝卻憶商山翁,種杏自喜多陰功。良醫良相各有志,豈與流俗論卑隆。 伊余蹇拙無所似,好古每欲尋高蹤。山中黃精倘或煮,幅巾裋褐期相從。
jiā zhù cāng shān diān   zhú shù yǎo ǎi dāng tíng xuān yǒu shān jìng qíng yàn   shí bái yún xiāng wǎng huán
ěr lái bié jiā yòu sān zài   yǐn lǐng cháng wàng xīn yuān yuān zhāng cáo jūn jiāng hǎi   shí jiǔ xuān shù
shēn qíng jiǒng ruò péng kuān   yuǎn kuāng shì ǒu rán zèng yún lín yōu   dài yān guāng yuǎn xiāng
cǎi zhī què shāng shān wēng   zhǒng xìng duō yīn gōng liáng liáng xiāng yǒu zhì   liú lùn bēi lóng
jiǎn zhuō suǒ shì   hào měi xún gāo zōng shān zhōng huáng jīng tǎng huò zhǔ   jīn shù xiāng cóng