题云间皎上人扃绿轩

宋代 张矩
丛竹傍幽亭,萧然一画屏。色欺春酒碧,光映夜灯青。 雨叶供香润,风枝摇梦醒。却嫌千亩阔,浩渺绿难扃。
cóng zhú bàng yōu tíng   xiāo rán huà píng chūn jiǔ guāng   yìng dēng qīng    
gōng xiāng rùn   fēng zhī yáo mèng xǐng què xián qiān kuò hào   miǎo nán 绿 jiōng