题渝江萧氏园亭

宋代 戴复古
近市嚣尘远,山居古意存。 诗人常下榻,俗子莫登门。 日坐图书府,时开风月樽。 野夫因到此,忘却海云村。
jìn shì xiāo chén yuǎn   shān cún  
shī rén cháng xià   dēng mén  
zuò shū   shí kāi fēng yuè zūn  
yīn dào   wàng què hǎi yún cūn