题雨华台

宋代 郭祥正
云公说法时,诸天雨名花。此事古老传,岂为虚语誇。 至今数亩地,长松肖龙蛇。下不生蔓草,上不存栖鸦。 夜或散瑞光,烂若赤城霞。沿崖仅可到,狭径宁容车。 严严渤海公,好古心无涯。携筇徐步至,极眺频吁嗟。 不唯古佛迹,绝景来幽遐。城郭如钩环,井庐杂禾麻。 青山断绿野,白水连平沙。翔帆出天镜,叠鼓传掺挝。 又复听归橹,大泽鸣雁驾。云烟失浦溆,霜雪摧蒹葭。 顾瞻指掌间,千里无毫差。中天二龙飞,此邦恃犬牙。 纳士业已缓,何殊井中蛙。神兵半夜集,城裂如剖瓜。 唯仁乃无敌,四海同一家。我公乘闲来,式宴宾亦嘉。 作亭当旧址,海月浮窗纱。举杯莫辞酒,越女弹琵琶。 为我谢云公,亦有三春葩。真法忌拣择,岂校静与哗。 酩酊上马归,鬓发从纱纱。
yún gōng shuō shí   zhū tiān míng huā shì lǎo chuán   wèi kuā    
zhì jīn shù   cháng sōng xiào lóng shé xià shēng màn cǎo shàng   cún    
huò sàn ruì guāng   làn ruò chì chéng xiá yán 沿 jǐn dào xiá   jìng níng róng chē    
yán yán hǎi gōng   hào xīn xié qióng zhì   tiào pín jiē    
wéi   jué jǐng lái yōu xiá chéng guō gòu huán jǐng      
qīng shān duàn 绿   bái shuǐ lián píng shā xiáng fān chū tiān jìng dié   chuán càn zhuā    
yòu tīng guī   míng yàn jià yún yān shī shuāng   xuě cuī jiān jiā    
zhān zhǐ zhǎng jiān   qiān háo chà zhōng tiān èr lóng fēi   bāng shì quǎn    
shì huǎn   shū jǐng zhōng shén bīng bàn chéng   liè pōu guā    
wéi rén nǎi   hǎi tóng jiā gōng chéng xián lái shì   yàn bīn jiā    
zuò tíng dāng jiù zhǐ   hǎi yuè chuāng shā bēi jiǔ yuè   dàn pa    
wèi xiè yún gōng   yǒu sān chūn zhēn jiǎn   xiào jìng huā    
mǐng dǐng shàng guī   bìn cóng shā shā