題雨華台

宋代 郭祥正
雲公說法時,諸天雨名花。此事古老傳,豈為虛語誇。 至今數畝地,長松肖龍蛇。下不生蔓草,上不存棲鴉。 夜或散瑞光,爛若赤城霞。沿崖僅可到,狹徑寧容車。 嚴嚴渤海公,好古心無涯。攜筇徐步至,極眺頻吁嗟。 不唯古佛跡,絕景來幽遐。城郭如鉤環,井廬雜禾麻。 青山斷綠野,白水連平沙。翔帆出天鏡,疊鼓傳摻撾。 又復聽歸櫓,大澤鳴雁駕。雲煙失浦漵,霜雪摧蒹葭。 顧瞻指掌間,千里無毫差。中天二龍飛,此邦恃犬牙。 納士業已緩,何殊井中蛙。神兵半夜集,城裂如剖瓜。 唯仁乃無敵,四海同一家。我公乘閒來,式宴賓亦嘉。 作亭當舊址,海月浮窗紗。舉杯莫辭酒,越女彈琵琶。 為我謝雲公,亦有三春葩。真法忌揀擇,豈校靜與嘩。 酩酊上馬歸,鬢髮從紗紗。
yún gōng shuō shí   zhū tiān míng huā shì lǎo chuán   wèi kuā    
zhì jīn shù   cháng sōng xiào lóng shé xià shēng màn cǎo shàng   cún    
huò sàn ruì guāng   làn ruò chì chéng xiá yán 沿 jǐn dào xiá   jìng níng róng chē    
yán yán hǎi gōng   hào xīn xié qióng zhì   tiào pín jiē    
wéi   jué jǐng lái yōu xiá chéng guō gòu huán jǐng      
qīng shān duàn   bái shuǐ lián píng shā xiáng fān chū tiān jìng dié   chuán càn zhuā    
yòu tīng guī   míng yàn jià yún yān shī shuāng   xuě cuī jiān jiā    
zhān zhǐ zhǎng jiān   qiān háo chà zhōng tiān èr lóng fēi   bāng shì quǎn    
shì huǎn   shū jǐng zhōng shén bīng bàn chéng   liè pōu guā    
wéi rén nǎi   hǎi tóng jiā gōng chéng xián lái shì   yàn bīn jiā    
zuò tíng dāng jiù zhǐ   hǎi yuè chuāng shā bēi jiǔ yuè   dàn pa    
wèi xiè yún gōng   yǒu sān chūn zhēn jiǎn   xiào jìng huā    
mǐng dǐng shàng guī   bìn cóng shā shā