题友人所藏明妃图

元代 许有壬
臂香骨沁守宫虐,金锁重门怨银钥。深宫有眼不识春,昼长时听云间乐。 平生所见惟监宫,今朝岂期见画工。君王知画不知妾,薄命已分如秋蓬。 黄沙漫漫天无穷,惊飙吹老红芙蓉。穹庐明日又何处,此生遂负南归鸿。 和亲纳侮号上策,建议诒谋娄敬责。妾身虽苦免主忧,犹胜专宠亡人国。 关山寥落梦亦迷,嫁鸡正尔随鸡飞。人间生女莫望贵,只可近作田家妻。 琵琶声断霜天月,青冢至今青不歇。后来却有蔡文姬,千古胡笳辱哀拍。
xiāng qìn shǒu gōng nüè   jīn suǒ chóng mén yuàn yín yào shēn gōng yǒu yǎn shí chūn zhòu   zhǎng shí tīng yún jiān    
píng shēng suǒ jiàn wéi jiān gōng   jīn zhāo jiàn huà gōng jūn wáng zhī huà zhī qiè   mìng fēn qiū péng    
huáng shā màn màn tiān qióng   jīng biāo chuī lǎo hóng róng qióng míng yòu chǔ   shēng suì nán guī hóng   鸿  
qīn hào shàng   jiàn móu lóu jìng qiè shēn suī miǎn zhǔ yōu yóu   shèng zhuān chǒng wáng rén guó    
guān shān liáo luò mèng   jià zhèng ěr suí fēi rén jiān shēng wàng guì zhǐ   jìn zuò tián jiā    
pa shēng duàn shuāng tiān yuè   qīng zhǒng zhì jīn qīng xiē hòu lái què yǒu cài wén qiān   jiā āi pāi