题友人纪梦

明代 沈守正
人人惜别折柳枝,柳枝折断无相思。何似轻绡画垂柳,丝丝化柳柳如丝。 柳丝惹雾复迷烟,暮暮朝朝俨在前。未及经秋犹有恨,每当夜月更堪怜。 堪怜堪恨情非一,柳丝光怪于斯出。巍峨金碧擘华堂,窈窕长廊通密室。 主人肃客似故侯,帘栊玉质欺斜日。虚疑近前承薄嗔,双鬟不嗔翻见亲。 女郎纨扇半遮面,扇上名花映面新。凝睇知出离人手,卿家有花我有柳。 便解轻绡学汉皋,女郎微哂吾何有。摇笔新诗墨数行,惊鸿不碍长条否。 把玩离魂不自持,不知孰柳孰是诗。梧桐雨滴步佳句,犹是听雪轩中时。 从此梦料转生多,求梦不梦可奈何。但君无忘当年意,谁更风流得似它。
rén rén bié zhé liǔ zhī   liǔ zhī zhé duàn xiāng qīng xiāo huà chuí liǔ   huà liǔ liǔ    
liǔ yān   zhāo zhāo yǎn zài qián wèi jīng qiū yóu yǒu hèn měi   dàng yuè gèng kān lián    
kān lián kān hèn qíng fēi   liǔ guāng guài chū wēi é jīn bāi huá táng yǎo   tiǎo cháng láng tōng shì    
zhǔ rén shì hòu   lián lóng zhì xié jìn qián chéng báo chēn shuāng   huán chēn fān jiàn qīn    
láng wán shàn bàn zhē miàn   shàn shàng míng huā yìng miàn xīn níng zhī chū rén shǒu qīng   jiā yǒu huā yǒu liǔ    
biàn 便 jiě qīng xiāo xué hàn gāo   láng wēi shěn yǒu yáo xīn shī shù xíng jīng   hóng 鸿 ài cháng tiáo fǒu    
wán hún chí   zhī shú liǔ shú shì shī tóng jiā yóu   shì tīng xuě xuān zhōng shí    
cóng mèng liào zhuǎn shēng duō   qiú mèng mèng nài dàn jūn wàng dāng nián shuí   gèng fēng liú de