题永州东山西亭

宋代 胡寅
此亭得名从子厚,琬琰一篇传不朽。 我来相望三百年,误使承流称太守。 初无施舍慰民心,漫有诗歌喧众口。 东山妓女北海尊,歌舞春风醉花柳。 欲回面势直西南,更植修篁遮培塿。 卷舒云雨襟袖间,溅浣冠缨尘土后。 近闻王师频奏凯,狂虏不复窥庐寿。 吾君神武光宣上,将相宏略方召偶。 遄归北狩定有期,开拓中原岂无手。 雇予疎懒归意迫,当世功名息心久。 寄言怅望独醒人,欲报厚德乏琼玖。 遥山蹙黛酒如江,劝我日饮无何有。
tíng míng cóng hòu   wǎn yǎn piān chuán xiǔ
lái xiāng wàng sān bǎi nián   shǐ 使 chéng liú chēng tài shǒu
chū shī shě wèi mín xīn   màn yǒu shī xuān zhòng kǒu
dōng shān běi hǎi zūn   chūn fēng zuì huā liǔ
huí miàn shì zhí 西 nán   gèng zhí xiū huáng zhē péi lǒu
juǎn shū yún jīn xiù jiān   jiàn huàn guān yīng chén hòu
jìn wén wáng shī pín zòu kǎi   kuáng kuī shòu 寿
jūn shén guāng xuān shàng   jiàng xiàng hóng lüè fāng zhào ǒu
chuán guī běi shòu dìng yǒu   kāi tuò zhōng yuán shǒu
shū lǎn guī   dāng shì gōng míng xīn jiǔ
yán chàng wàng xǐng rén   bào hòu qióng jiǔ
yáo shān dài jiǔ jiāng   quàn yǐn yǒu