题邑造士吴中美胡山书室

明代 王恭
邺侯架上书如积,金薤琅玕映奎壁。纵横断墨莽多岐,浩荡真源了无迹。 延陵书舍带湖山,湖上书声掩霭间。闭户不知秋叶落,卷帷或见暮云还。 山童洗砚春池黑,仙侣吹藜夜烟白。半榻清晖草带间,一帘风露芸香夕。 青春衣綵尚趋庭,永日琴尊复聚星。吟边狭水牵长镜,醉里青天扫画屏。 几年在泮非常调,犹未携书发西笑。心迹空冷鱼鸟知,文章已作簪缨料。 同辈纷纷似子稀,诵诗三百解人颐。愁君便逐青云去,谁共山中薜荔期。
hòu jià shàng shū   jīn xiè láng gān yìng kuí zòng héng duàn mǎng duō hào   dàng zhēn yuán liǎo    
yán líng shū shè dài shān   shàng shū shēng yǎn ǎi jiān zhī qiū luò juǎn   wéi huò jiàn yún hái    
shān tóng yàn chūn chí hēi   xiān chuī yān bái bàn qīng huī cǎo dài jiān   lián fēng yún xiāng    
qīng chūn cǎi shàng tíng   yǒng qín zūn xīng yín biān xiá shuǐ qiān zhǎng jìng zuì   qīng tiān sǎo huà píng    
nián zài pàn fēi cháng diào   yóu wèi xié shū 西 xiào xīn kōng lěng niǎo zhī wén   zhāng zuò zān yīng liào    
tóng bèi fēn fēn shì zi   sòng shī sān bǎi jiě rén chóu jūn biàn zhú 便 qīng yún shuí   gòng shān zhōng