题一素斋

元代 邓雅
古道日凋丧,斯人慕淳风。諠嚣厌城市,结宇云萝中。 户牖不丹垩,门闾任蒿蓬。但知琴书乐,宁忧箪瓢空。 来往有贤士,品题多钜公。清风动修竹,白云在高松。 终始慎一素,令誉垂无穷。
dào diāo sàng   rén chún fēng xuān xiāo yàn chéng shì jié   yún luó zhōng    
yǒu dān è   mén rèn hāo péng dàn zhī qín shū níng   yōu dān piáo kōng    
lái wǎng yǒu xián shì   pǐn duō gōng qīng fēng dòng xiū zhú bái   yún zài gāo sōng    
zhōng shǐ shèn   lìng chuí qióng