題一素齋

元代 鄧雅
古道日凋喪,斯人慕淳風。諠囂厭城市,結宇雲蘿中。 戶牖不丹堊,門閭任蒿蓬。但知琴書樂,寧憂簞瓢空。 來往有賢士,品題多鉅公。清風動修竹,白雲在高松。 終始慎一素,令譽垂無窮。
dào diāo sàng   rén chún fēng xuān xiāo yàn chéng shì jié   yún luó zhōng    
yǒu dān è   mén rèn hāo péng dàn zhī qín shū níng   yōu dān piáo kōng    
lái wǎng yǒu xián shì   pǐn duō gōng qīng fēng dòng xiū zhú bái   yún zài gāo sōng    
zhōng shǐ shèn   lìng chuí qióng