题夷僧写兰卷

宋代 郑元祐
老禅昔从日本来,足踏万里鲸波开。金仙所居太霞上,五色芝草为楼台。 国香中有兰与蕙,成丛托根在蓬莱。老禅一见契幽独,叶叶茎茎在心目。 砚坳盛得楚芳魂,九畹春风种华玉。紫鳌背开龙伯宫,千柱结搆神施工。 妙高台上醉挥墨,光云闪映珊瑚红。贤王分茅甸南服,万马屯云夜如簇。 独延老师至王宫,霜毵毫蘸松煤绿。为书蛟龙古奇字,喷雾拿云看不足。 老禅担簦东入吴,白虹夜腾西太湖。飞墨何分醉和醒?高天顷刻青模糊。 横挥直抹恣图写,太虚空里无精粗。诸方非无大床坐,合让主席候挥鈇。 只缘自有宝玉刹,千层楼阁金银铺。人间腥腐蜗一壳,蠛蠓聚散真斯须。 定追他日议天统,大沛法雨滋焦枯。
lǎo chán cóng běn lái   wàn jīng kāi jīn xiān suǒ tài xiá shàng   zhī cǎo wèi lóu tái
guó xiāng zhōng yǒu lán huì   chéng cóng tuō gēn zài péng lái lǎo chán jiàn yōu   jīng jīng zài xīn
yàn ào shèng chǔ fāng hún   jiǔ wǎn chūn fēng zhǒng huá áo bèi kāi lóng gōng   qiān zhù jié gòu shén shī gōng
miào gāo tái shàng zuì huī   guāng yún shǎn yìng shān hóng xián wáng fēn máo diān nán   wàn tún yún
yán lǎo shī zhì wáng gōng   shuāng sān háo zhàn sōng méi 绿 wéi shū jiāo lóng   pēn yún kàn
lǎo chán dān dēng dōng   bái hóng téng 西 tài fēi fēn zuì xǐng   gāo tiān qǐng qīng
héng huī zhí xiě   tài kōng jīng zhū fāng fēi chuáng zuò   ràng zhǔ hòu huī
zhī yuán yǒu bǎo shā   qiān céng lóu jīn yín rén jiān xīng   miè měng sàn zhēn
dìng zhuī tiān tǒng   pèi jiāo