題夷僧寫蘭卷

宋代 鄭元祐
老禪昔從日本來,足踏萬里鯨波開。金仙所居太霞上,五色芝草為樓台。 國香中有蘭與蕙,成叢托根在蓬萊。老禪一見契幽獨,葉葉莖莖在心目。 硯坳盛得楚芳魂,九畹春風種華玉。紫鰲背開龍伯宮,千柱結搆神施工。 妙高台上醉揮墨,光雲閃映珊瑚紅。賢王分茅甸南服,萬馬屯雲夜如簇。 獨延老師至王宮,霜毿毫蘸松煤綠。為書蛟龍古奇字,噴霧拿雲看不足。 老禪擔簦東入吳,白虹夜騰西太湖。飛墨何分醉和醒?高天頃刻青模糊。 橫揮直抹恣圖寫,太虛空里無精粗。諸方非無大床坐,合讓主席候揮鈇。 只緣自有寶玉剎,千層樓閣金銀鋪。人間腥腐蝸一殼,蠛蠓聚散真斯須。 定追他日議天統,大沛法雨滋焦枯。
lǎo chán cóng běn lái   wàn jīng kāi jīn xiān suǒ tài xiá shàng   zhī cǎo wèi lóu tái
guó xiāng zhōng yǒu lán huì   chéng cóng tuō gēn zài péng lái lǎo chán jiàn yōu   jīng jīng zài xīn
yàn ào shèng chǔ fāng hún   jiǔ wǎn chūn fēng zhǒng huá áo bèi kāi lóng gōng   qiān zhù jié gòu shén shī gōng
miào gāo tái shàng zuì huī   guāng yún shǎn yìng shān hóng xián wáng fēn máo diān nán   wàn tún yún
yán lǎo shī zhì wáng gōng   shuāng sān 毿 háo zhàn sōng méi wéi shū jiāo lóng   pēn yún kàn
lǎo chán dān dēng dōng   bái hóng téng 西 tài fēi fēn zuì xǐng   gāo tiān qǐng qīng
héng huī zhí xiě   tài kōng jīng zhū fāng fēi chuáng zuò   ràng zhǔ hòu huī
zhī yuán yǒu bǎo shā   qiān céng lóu jīn yín rén jiān xīng   miè měng sàn zhēn
dìng zhuī tiān tǒng   pèi jiāo