题野翁亭

宋代 韩淲
岝崿峰前野翁亭,溪声常在山常清。我来尚想坡仙灵,刁令遗事犹芳馨。 寒烟浓淡晚雨零,主人醉客客未醒。他时此地谁重经,俛仰今昔俱忘形。
zuò è 崿 fēng qián wēng tíng   shēng cháng zài shān cháng qīng lái shàng xiǎng xiān líng diāo   lìng shì yóu fāng xīn    
hán yān nóng dàn wǎn líng   zhǔ rén zuì wèi xǐng shí shuí zhòng jīng   yǎng jīn wàng xíng