题谒松陵三贤堂

宋代 赵鼎
垂虹过高岸,左江右湖水。洞庭相吐吞,沧海迷涯涘。 长波卷风雨,莽苍穷南纪。人材钟秀颖,习俗擅清美。 高风想三贤,足以振颓靡。一时挺孤标,千载照青史。 荒祠倚桥侧,草草渔樵市。舟车往来冲,今谁踵前轨。 我从都城出,万事空化委。就迹月重轻,心期要偷拟。 异代岂无人,意欲从此始。山林与钟鼎,一决乃英伟。 近闻北客言,兵戎缠巩汜。谁能务采纳,尚得扶隳毁。 归欤固夙心,宁作一身喜。亦念征戍儿,白骨委荒垒。 道路异秦吴,魂梦隔生死。江湖信清绝,浮泛聊尔耳。 却坐写孤怀,悲风生绿绮。
chuí hóng guò gāo àn   zuǒ jiāng yòu shuǐ dòng tíng xiāng tūn cāng   hǎi    
cháng juǎn fēng   mǎng cāng qióng nán rén cái zhōng xiù yǐng   shàn qīng měi    
gāo fēng xiǎng sān xián   zhèn tuí shí tǐng biāo qiān   zǎi zhào qīng shǐ    
huāng qiáo   cǎo cǎo qiáo shì zhōu chē wǎng lái chōng jīn   shuí zhǒng qián guǐ    
cóng chéng chū   wàn shì kōng huà wěi jiù yuè zhòng qīng xīn   yào tōu    
dài rén   cóng shǐ shān lín zhōng dǐng   jué nǎi yīng wěi    
jìn wén běi yán   bīng róng chán gǒng shuí néng cǎi shàng   huī huǐ    
guī xīn   níng zuò shēn niàn zhēng shù ér bái   wěi huāng lěi    
dào qín   hún mèng shēng jiāng xìn qīng jué   fàn liáo ěr ěr    
què zuò xiě huái 怀   bēi fēng shēng 绿