题叶山甫见惠古琴走笔以谢

宋代 胡仲弓
南风之歌久绝响,生民不作声希想。 声音之道与政通,审音知政惟丝桐。 堪嗟世道多翻覆,几度桑田变陵谷。 摩挲古物忆当年,人在春风和气天。 治世之音安以乐,斯琴当年羽衣作。 物拘星移阅几周,不图今日为君留。 袖来赠与无弦客,得之何啻如珪璧。 籀文篆古未为奇,我思古人珍秘时。 古人不可得而见,见琴如见当时面。 安得寻声问爨人,为吾一洗琴上尘。
nán fēng zhī jiǔ jué xiǎng   shēng mín zuò shēng xiǎng  
shēng yīn zhī dào zhèng tōng   shěn yīn zhī zhèng wéi tóng  
kān jiē shì dào duō fān   sāng tián biàn líng  
dāng nián   rén zài chūn fēng tiān  
zhì shì zhī yīn ān   qín dāng nián zuò  
xīng yuè zhōu   jīn wèi jūn liú  
xiù lái zèng xián   zhī chì guī  
zhòu wén zhuàn wèi wèi   rén zhēn shí  
rén ér jiàn   jiàn qín jiàn dāng shí miàn  
ān xún shēng wèn cuàn rén   wèi qín shàng chén