题严子陵祠二首(后首一作杜荀鹤诗)
物色旁求至汉庭,一宵同寝见交情。
先生不入云台像,赢得桐江万古名。
苍翠云峰开俗眼,泓澄烟水浸尘心。
惟将道业为芳饵,钓得高名直到今。
wù
物
sè
色
páng
旁
qiú
求
zhì
至
hàn
汉
tíng
庭
,
yī
一
xiāo
宵
tóng
同
qǐn
寝
jiàn
见
jiāo
交
qing
情
。
。
xiān
先
sheng
生
bù
不
rù
入
yún
云
tái
台
xiàng
像
,
yíng
赢
de
得
tóng
桐
jiāng
江
wàn
万
gǔ
古
míng
名
。
。
cāng
苍
cuì
翠
yún
云
fēng
峰
kāi
开
sú
俗
yǎn
眼
,
hóng
泓
chéng
澄
yān
烟
shuǐ
水
jìn
浸
chén
尘
xīn
心
。
。
wéi
惟
jiāng
将
dào
道
yè
业
wèi
为
fāng
芳
ěr
饵
,
diào
钓
dé
得
gāo
高
míng
名
zhí
直
dào
到
jīn
今
。
。