题延真罗道士玉涧

宋代 文天祥
双双夹方流,知有至妙蕴。 山石发清晖,草木得馀涧。 泉源皆宝气,樵牧骇潜蜃。 仙翁独危坐,华池养水性。 神泽温而栗,骨峭老益劲。 苔矶枕泓碧,时有鱼出听。 糜琼饭潺湲,冲淡意无朕。
shuāng shuāng jiā fāng liú   zhī yǒu zhì miào yùn
shān shí qīng huī   cǎo jiàn
quán yuán jiē bǎo   qiáo hài qián shèn
xiān wēng wēi zuò   huá chí yǎng shuǐ xìng
shén wēn ér   qiào lǎo jìn
tái zhěn hóng   shí yǒu chū tīng
qióng fàn chán yuán   chōng dàn zhèn