題延真羅道士玉澗

宋代 文天祥
雙雙夾方流,知有至妙蘊。 山石發清暉,草木得餘澗。 泉源皆寶氣,樵牧駭潛蜃。 仙翁獨危坐,華池養水性。 神澤溫而栗,骨峭老益勁。 苔磯枕泓碧,時有魚出聽。 糜瓊飯潺湲,沖淡意無朕。
shuāng shuāng jiā fāng liú   zhī yǒu zhì miào yùn
shān shí qīng huī   cǎo jiàn
quán yuán jiē bǎo   qiáo hài qián shèn
xiān wēng wēi zuò   huá chí yǎng shuǐ xìng
shén wēn ér   qiào lǎo jìn
tái zhěn hóng   shí yǒu chū tīng
qióng fàn chán yuán   chōng dàn zhèn