题衍圣公所藏画竹因忆阙里南园之胜故篇终及之

明代 李东阳
高堂四壁歌声起,戛玉鸣金奏清徵。摩挲素练往复还,似有秋风生爪指。 古来写竹如写神,仓卒接应皆天真。想当磅礴向空廓,已觉意象超风尘。 我家旧傍潇湘住,满地清阴不归去。每开图画即江湖,长怪轩窗隔烟雾。 阙里墙东县令家,名园种竹不种花。蹊回径折入蒙翳,下有泉水无泥沙。 长流㶁㶁穿林响,短发萧萧助森爽。旧路无因缩地看,新梢定见参天长。 北客南游兴未偿,此时此景故难忘。拟刻琅玕三百字,为渠题寄墨君堂。
gāo táng shēng   jiá míng jīn zòu qīng zhǐ liàn wǎng huán shì   yǒu qiū fēng shēng zhǎo zhǐ    
lái xiě zhú xiě shén   cāng jiē yìng jiē tiān zhēn xiǎng dāng páng xiàng kōng kuò   jué xiàng chāo fēng chén    
jiā jiù bàng xiāo xiāng zhù   mǎn qīng yīn guī měi kāi huà jiāng zhǎng   guài xuān chuāng yān    
quē qiáng dōng xiàn lìng jiā   míng yuán zhǒng zhú zhòng huā huí jìng zhé méng xià   yǒu quán shuǐ shā    
cháng liú guó guó chuān 穿 lín xiǎng   duǎn xiāo xiāo zhù sēn shuǎng jiù yīn suō kàn xīn   shāo dìng jiàn cān tiān cháng    
běi nán yóu xìng wèi cháng   shí jǐng nán wàng láng gān sān bǎi wèi   jūn táng