题扬子津亭

唐代 吴融
扬子江津十四经,纪行文字遍长亭。惊人旅鬓斩新白, 无事海门依旧青。前路莫知霜凛凛,故乡何处雁冥冥。 可怜不识生离者,数点渔帆落暮汀。
yáng jiāng jīn shí jīng   xíng wén biàn cháng tíng jīng rén bìn zhǎn xīn bái  
shì hǎi mén jiù qīng qián zhī shuāng lǐn lǐn   xiāng chǔ yàn míng míng
lián shí shēng zhě   shǔ diǎn fān luò tīng