题延宾亭

宋代 李新
秋叶春风自一村,主人高谊揖公孙。 未容急去须投辖,却恐重来不置门。 歌彻晓云归曲席,酒醒残月照空樽。 何时下客腰悬印,西向偿君一饭恩。
qiū chūn fēng cūn   zhǔ rén gāo gōng sūn
wèi róng tóu xiá   què kǒng chóng lái zhì mén
chè xiǎo yún guī   jiǔ xǐng cán yuè zhào kōng zūn
shí xià yāo xuán yìn   西 xiàng cháng jūn fàn ēn