題延賓亭

宋代 李新
秋葉春風自一村,主人高誼揖公孫。 未容急去須投轄,卻恐重來不置門。 歌徹曉雲歸曲席,酒醒殘月照空樽。 何時下客腰懸印,西向償君一飯恩。
qiū chūn fēng cūn   zhǔ rén gāo gōng sūn
wèi róng tóu xiá   què kǒng chóng lái zhì mén
chè xiǎo yún guī   jiǔ xǐng cán yuè zhào kōng zūn
shí xià yāo xuán yìn   西 xiàng cháng jūn fàn ēn