题徐载叔双桂楼

宋代 杨万里
遥怜天上桂华孤,月中何不种两株。 唐人此句真绝唱,後来诗人半语无。 向来何人秋风起,吹脱广寒双桂子。 落向君家楼阁前,种玉开花今几年。 清宵双影写窗户,却兼月里成三树。 年年八月九月时,黄金粟缀青瑶枝。 秋风吹香入月去,风回却带天香归。 容齐仙人为作碑,诚斋老人为作诗。 金蟆玉兔已傅诵,莫问姮娥知不知。
yáo lián tiān shàng guì huá   yuè zhōng zhǒng liǎng zhū  
táng rén zhēn jué chàng   hòu lái shī rén bàn  
xiàng lái rén qiū fēng   chuī tuō guǎng 广 hán shuāng guì  
luò xiàng jūn jiā lóu qián   zhǒng kāi huā jīn nián  
qīng xiāo shuāng yǐng xiě chuāng hu   què jiān yuè chéng sān shù  
nián nián yuè jiǔ yuè shí   huáng jīn zhuì qīng yáo zhī  
qiū fēng chuī xiāng yuè   fēng huí què dài tiān xiāng guī  
róng xiān rén wéi zuò bēi   chéng zhāi lǎo rén wéi zuò shī  
jīn sòng   wèn héng é zhī zhī