題徐載叔雙桂樓

宋代 楊萬里
遙憐天上桂華孤,月中何不種兩株。 唐人此句真絕唱,後來詩人半語無。 向來何人秋風起,吹脫廣寒雙桂子。 落向君家樓閣前,種玉開花今幾年。 清宵雙影寫窗戶,卻兼月里成三樹。 年年八月九月時,黃金粟綴青瑤枝。 秋風吹香入月去,風回卻帶天香歸。 容齊仙人為作碑,誠齋老人為作詩。 金蟆玉兔已傅誦,莫問姮娥知不知。
yáo lián tiān shàng guì huá   yuè zhōng zhǒng liǎng zhū  
táng rén zhēn jué chàng   hòu lái shī rén bàn  
xiàng lái rén qiū fēng   chuī tuō guǎng hán shuāng guì  
luò xiàng jūn jiā lóu qián   zhǒng kāi huā jīn nián  
qīng xiāo shuāng yǐng xiě chuāng hu   què jiān yuè chéng sān shù  
nián nián yuè jiǔ yuè shí   huáng jīn zhuì qīng yáo zhī  
qiū fēng chuī xiāng yuè   fēng huí què dài tiān xiāng guī  
róng xiān rén wéi zuò bēi   chéng zhāi lǎo rén wéi zuò shī  
jīn sòng   wèn héng é zhī zhī