题旴江王章甫梅境

唐代 李涛
仙伯当年亭植梅,当今天子题品来。 梅花是我丈人行,见梅不赋梅应咍。 王君结庐在梅境,日与梅兄相追陪。 吟诗些起逋仙魂,索笑醉衔工部杯。 君闻梅乃万木母,桃为奴婢李舆台。 一阳生子万物始,梅花独先群卉开。 一阴生午万物成,梅实独先群蘤胎。 华实先天天不违,梅之是地义大矣哉。 纷纷余子不知本,祗说百花头上魁。 此语闻之梅亭翁,录以赠君君勿推。
xiān dāng nián tíng zhí méi   dāng jīn tiān pǐn lái  
méi huā shì zhàng rén xíng   jiàn méi méi yīng hāi  
wáng jūn jié zài méi jìng   méi xiōng xiāng zhuī péi  
yín shī xiē xiān hún   suǒ xiào zuì xián gōng bēi  
jūn wén méi nǎi wàn   táo wèi tái  
yáng shēng wàn shǐ   méi huā xiān qún huì kāi  
yīn shēng wàn chéng   méi shí xiān qún huā tāi  
huā shí xiān tiān tiān wéi   méi zhī shì zāi  
fēn fēn zhī běn   zhī shuō bǎi huā tou shàng kuí  
wén zhī méi tíng wēng   zèng jūn jūn tuī