題旴江王章甫梅境

唐代 李濤
仙伯當年亭植梅,當今天子題品來。 梅花是我丈人行,見梅不賦梅應咍。 王君結廬在梅境,日與梅兄相追陪。 吟詩些起逋仙魂,索笑醉銜工部杯。 君聞梅乃萬木母,桃為奴婢李輿台。 一陽生子萬物始,梅花獨先群卉開。 一陰生午萬物成,梅實獨先群蘤胎。 華實先天天不違,梅之是地義大矣哉。 紛紛餘子不知本,祗說百花頭上魁。 此語聞之梅亭翁,錄以贈君君勿推。
xiān dāng nián tíng zhí méi   dāng jīn tiān pǐn lái  
méi huā shì zhàng rén xíng   jiàn méi méi yīng hāi  
wáng jūn jié zài méi jìng   méi xiōng xiāng zhuī péi  
yín shī xiē xiān hún   suǒ xiào zuì xián gōng bēi  
jūn wén méi nǎi wàn   táo wèi 輿 tái  
yáng shēng wàn shǐ   méi huā xiān qún huì kāi  
yīn shēng wàn chéng   méi shí xiān qún huā tāi  
huā shí xiān tiān tiān wéi   méi zhī shì zāi  
fēn fēn zhī běn   zhī shuō bǎi huā tou shàng kuí  
wén zhī méi tíng wēng   zèng jūn jūn tuī