题宣州推官厅览翠堂

宋代 文天祥
都官自楚产,文采光陆离。 当年从事君,如与山川期。 岁月忽已遒,天球落尘土。 岂曰无嘉宾,过者不我顾。 谁令赤城子,发坎出方珉。 灵物必复见,其见乃以人。 回视城南端,飞甍俯苍蒨。 物理有屈伸,流峙岂云变。 寥寥南楼月,至今有遐音。 千年一邂逅,共调风中琴。 亦欲结方轨,揽茝事幽寻。 行行且言迈,踟蹰思何深。
dōu guān chǔ chǎn   wén cǎi guāng
dāng nián cóng shì jūn   shān chuān
suì yuè qiú   tiān qiú luò chén
yuē jiā bīn   guò zhě
shuí lìng chì chéng zi   kǎn chū fāng mín
líng jiàn   jiàn nǎi rén
huí shì chéng nán duān   fēi méng cāng qiàn
yǒu shēn   liú zhì yún biàn
liáo liáo nán lóu yuè   zhì jīn yǒu xiá yīn
qiān nián xiè hòu   gòng tiáo fēng zhōng qín
jié fāng guǐ   lǎn chǎi shì yōu xún
xíng xíng qiě yán mài   chí chú shēn