题希夷先生真堂

宋代 韩琦
伊昔天真被谪书,亦教人境得仙居。开门翠霭三峰近,合眼红尘万事疏。 髣髴旧容蝉已蜕,徘徊高隐室犹虚。何时归伴赤松子,稳驾寻君物外车。
tiān zhēn bèi zhé shū   jiào rén jìng de xiān kāi mén cuì ǎi sān fēng jìn   yǎn hóng chén wàn shì shū    
fǎng jiù róng chán tuì   pái huái gāo yǐn shì yóu shí guī bàn chì sōng wěn   jià xún jūn wài chē