题秀野亭

宋代 元绛
亭占青山口,郊原四望平, 遥林连崦黑,白水隔田明。 翠麦波涛动,飞泉剑佩轻。 长年便野趣,擬欲解塵缨。
tíng zhàn qīng shān kǒu   jiāo yuán wàng píng  
yáo lín lián yān hēi   bái shuǐ tián míng
cuì mài tāo dòng   fēi quán jiàn pèi qīng
cháng nián biàn 便   jiě chén yīng