题溪亭

宋代 胡仲弓
借得溪亭一解衣,忘机燕子去来飞。 采桑女伴携篮过,罢钓儿郎荡桨归。 嫩草正芳鹅鸭斗,浅潮初落蟹鱼肥。 开门坐对真山水,不信人间有是非。
jiè tíng jiě   wàng yàn zi lái fēi  
cǎi sāng bàn xié lán guò   diào ér láng dàng jiǎng guī  
nèn cǎo zhèng fāng é dòu   qiǎn cháo chū luò xiè féi  
kāi mén zuò duì zhēn shān shuǐ   xìn rén jiān yǒu shì fēi