題溪亭

宋代 胡仲弓
借得溪亭一解衣,忘機燕子去來飛。 採桑女伴攜籃過,罷釣兒郎盪槳歸。 嫩草正芳鵝鴨斗,淺潮初落蟹魚肥。 開門坐對真山水,不信人間有是非。
jiè tíng jiě   wàng yàn zi lái fēi  
cǎi sāng bàn xié lán guò   diào ér láng dàng jiǎng guī  
nèn cǎo zhèng fāng é dòu   qiǎn cháo chū luò xiè féi  
kāi mén zuò duì zhēn shān shuǐ   xìn rén jiān yǒu shì fēi