题辛稼轩斋

宋代 彭止
棋子声乾案接尘,午窗诗梦暖于春。 清风不动阶前竹,谁道今朝有故人。
shēng qián àn jiē chén   chuāng shī mèng nuǎn chūn  
qīng fēng dòng jiē qián zhú   shuí dào jīn zhāo yǒu rén