题谢少卿药园二首 其一

宋代 朱熹
谢公种药地,窈窕青山阿。青山固不群,花药亦婆娑。 一掇召冲气,三掇散沈疴。先生澹无事,端居味天和。 老木百年姿,对立方嵯峨。持此供日夕,不乐复如何。
xiè gōng zhǒng yào   yǎo tiǎo qīng shān ē qīng shān qún huā   yào suō    
duō zhào chōng   sān duō sàn shěn xiān sheng dàn shì duān   wèi tiān    
lǎo bǎi nián 姿   duì fāng cuó é chí gōng