题西白涧

唐代 韩愈
太行之下清且浅,一水盘桓纡山转。千峰万壑不可数,异草幽花几曾见。 波中白日隐出明,风翻不动浮云轻。翠峦玉女下双鹤,笑倚秋练开新晴。 又疑武陵溪上原,桃花溪尽空潺湲。幽泉间复逗岩侧,喷珠漱玉相交喧。 群猿见之走绝壁,缘峰虚梯弗劳力。鸣禽回面背人飞,为是从来不相识。 杖藜因贪仰面看,碍石牵萝错移屐。路穷屈曲疑欲回,迤逦屏开一重碧。 残樽遇坐酒即倾,旋摘山果都无名。题诗且欲尽佳句,能歌翻咏仙难成。 天门幽深十里西,无奈落日催人归。谁能可属天宫事,为我乞取须臾期。 上天无梯日不顾,牢落归来坛未暮。闭门下马一衾寒,梦想魂驰在何处。
tài xíng zhī xià qīng qiě qiǎn   shuǐ pán huán shān zhuǎn qiān fēng wàn shǔ   cǎo yōu huā zēng jiàn
zhōng bái yǐn chū míng   fēng fān dòng yún qīng cuì luán xià shuāng   xiào qiū liàn kāi xīn qíng
yòu líng shàng yuán   táo huā jǐn kōng chán yuán yōu quán jiān dòu yán   pēn zhū shù xiāng jiāo xuān
qún yuán jiàn zhī zǒu jué   yuán fēng láo míng qín huí miàn bèi rén fēi   wéi shì cóng lái xiāng shí
zhàng yīn tān yǎng miàn kàn   ài shí qiān luó cuò qióng huí   píng kāi zhòng
cán zūn zuò jiǔ qīng   xuán zhāi shān guǒ dōu míng shī qiě jǐn jiā   néng fān yǒng xiān nán chéng
tiān mén yōu shēn shí 西   nài luò cuī rén guī shuí néng shǔ tiān gōng shì   wèi
shàng tiān   láo luò guī lái tán wèi mén xià qīn hán   mèng xiǎng hún chí zài chǔ