題西白澗

唐代 韓愈
太行之下清且淺,一水盤桓紆山轉。千峰萬壑不可數,異草幽花幾曾見。 波中白日隱出明,風翻不動浮雲輕。翠巒玉女下雙鶴,笑倚秋練開新晴。 又疑武陵溪上原,桃花溪盡空潺湲。幽泉間復逗岩側,噴珠漱玉相交喧。 群猿見之走絕壁,緣峰虛梯弗勞力。鳴禽回面背人飛,為是從來不相識。 杖藜因貪仰面看,礙石牽蘿錯移屐。路窮屈曲疑欲回,迤邐屏開一重碧。 殘樽遇坐酒即傾,旋摘山果都無名。題詩且欲盡佳句,能歌翻詠仙難成。 天門幽深十里西,無奈落日催人歸。誰能可屬天宮事,為我乞取須臾期。 上天無梯日不顧,牢落歸來壇未暮。閉門下馬一衾寒,夢想魂馳在何處。
tài xíng zhī xià qīng qiě qiǎn   shuǐ pán huán shān zhuǎn qiān fēng wàn shǔ   cǎo yōu huā zēng jiàn
zhōng bái yǐn chū míng   fēng fān dòng yún qīng cuì luán xià shuāng   xiào qiū liàn kāi xīn qíng
yòu líng shàng yuán   táo huā jǐn kōng chán yuán yōu quán jiān dòu yán   pēn zhū shù xiāng jiāo xuān
qún yuán jiàn zhī zǒu jué   yuán fēng láo míng qín huí miàn bèi rén fēi   wéi shì cóng lái xiāng shí
zhàng yīn tān yǎng miàn kàn   ài shí qiān luó cuò qióng huí   píng kāi zhòng
cán zūn zuò jiǔ qīng   xuán zhāi shān guǒ dōu míng shī qiě jǐn jiā   néng fān yǒng xiān nán chéng
tiān mén yōu shēn shí 西   nài luò cuī rén guī shuí néng shǔ tiān gōng shì   wèi
shàng tiān   láo luò guī lái tán wèi mén xià qīn hán   mèng xiǎng hún chí zài chǔ