题晓峰

元代 胡奎
在山不见山,出山山更好。披衣五更起,山色入门早。 空翠落琴床,晴光动林表。自有天地来,万仞青不了。 寄言山中人,古今亦昏晓。
zài shān jiàn shān   chū shān shān gèng hǎo gēng   shān mén zǎo
kōng cuì luò qín chuáng   qíng guāng dòng lín biǎo yǒu tiān lái   wàn rèn qīng liǎo
yán shān zhōng rén   jīn hūn xiǎo