题岘山亭

宋代 朱晞颜
青山缭绕倚丛台,名迹空存尽草莱。岘首有碑空堕泪,门前无客且衔杯。 春晴鱼鸟从人乐,日暮牛羊下垄来。相对欲谈今古事,野僧一笑领花开。
qīng shān liáo rào cóng tái   míng kōng cún jǐn cǎo lái xiàn shǒu yǒu bēi kōng duò lèi mén   qián qiě xián bēi    
chūn qíng niǎo cóng rén   niú yáng xià lǒng lái xiāng duì tán jīn shì   sēng xiào lǐng huā kāi