题岘樵枌东老屋校韵图

清代 李慈铭
古人取韵缓,清浊限方域。世儒泥章句,音义遂烦数。 长短齐人言,轻重汉儒读。后出益纷拿,圈发逞私欲。 梁陈讲声病,强以四声束。高贵暨梁武,卓识独破俗。 奈此风会趋,浮华斫其朴。颠倒言下上,虚实昧秀宿。 鲖乃切纣红,顼改翻许绿。燕说谁为刊,天籁返遭梏。 北宋家法存,近守唐代躅。丁贾皆经儒,同志有洙淑。 十卷十二凡,部别慎通独。悂缪偶貤孙,典刑未祧陆。 字不取类隔,文亦参篇玉。别体务荟萃,一音自联属。 虽病雅俗殽,尤多形体复。观过宜知仁,多文在富蓄。 谁欤妄兼并,画部成百六。疵议丛刘渊,创始实文郁。 国朝勇复古,亭林首张目。十部至廿一,研析递繁缛。 经子务博证,集矢遍吴棫。入声互割配,头脯强接续。 其意或过通,往往见违触。之脂支必分,元魂痕当副。 无锡与仪徵,雅冀古骚复。昌言终未行,习非徒娽娽。 蒙尝发狂论,吹万贵抱蜀。双声本天机,造化具宫角。 六书半形声,偏旁不相黩。持此两大端,如宗合其族。 一扫尘径芜,兼通绝津轴,霓蜺枉分别,颇陂免点辱。 屡欲勒一书,私以诏家塾,病懒辍觚翰,家贫艰毕牍。 羡君勤著述,榆阴掩深屋。朝夕罗丹铅,雅话尽籑录。 简炼比治兵,爬梳类折狱。即觇经济优,岂为盘错衄。 此图便千秋,雕虫等奴仆。
rén yùn huǎn   qīng zhuó xiàn fāng shì zhāng yīn   suì fán shù    
cháng duǎn rén yán   qīng zhòng hàn hòu chū fēn quān   chěng    
liáng chén jiǎng shēng bìng   qiáng shēng shù gāo guì liáng zhuó   shí    
nài fēng huì   huá zhuó diān dǎo yán xià shàng   shí mèi xiù   宿  
tóng nǎi qiè zhòu hóng   gǎi fān 绿 yàn yuè shuí wèi kān tiān   lài fǎn zāo    
běi sòng jiā cún   jìn shǒu táng dài zhú dīng jiǎ jiē jīng tóng   zhì yǒu zhū shū    
shí juǎn shí èr fán   bié shèn tōng miù ǒu sūn diǎn   xíng wèi tiāo    
lèi   wén cān piān bié huì cuì   yīn lián shǔ    
suī bìng xiáo   yóu duō xíng guān guò zhī rén duō   wén zài    
shuí wàng jiān bìng   huà chéng bǎi liù cóng liú yuān chuàng   shǐ shí wén    
guó cháo yǒng   tíng lín shǒu zhāng shí zhì niàn 廿 yán   fán    
jīng zhèng   shǐ biàn shēng pèi tóu   qiáng jiē    
huò guò tōng   wǎng wǎng jiàn wéi chù zhī zhī zhī fēn yuán   hún hén dāng    
zhēng   sāo chāng yán zhōng wèi xíng   fēi    
méng cháng kuáng lùn   chuī wàn guì bào shǔ shuāng shēng běn tiān zào   huà gōng jiǎo    
liù shū bàn xíng shēng   piān páng xiāng chí liǎng duān   zōng    
sǎo chén jìng   jiān tōng jué jīn zhóu   wǎng fēn bié   bēi miǎn diǎn  
lēi shū   zhào jiā shú   bìng lǎn chuò hàn   jiā pín jiān  
xiàn jūn qín zhù shù   yīn yǎn shēn zhāo luó dān qiān   huà jǐn zhuàn    
jiǎn liàn zhì bīng   shū lèi shé chān jīng yōu   wèi pán cuò    
biàn 便 qiān qiū   diāo chóng děng