题襄王含春亭

明代 王世贞
初曦启群象,兹亭独先得。君子感退藏,翛然闭一室。 珠玉岂不光,含之润山泽。
chū qún xiàng   tíng xiān jūn zi gǎn tuì cáng 退 xiāo   rán shì    
zhū guāng   hán zhī rùn shān