题象耳山寺

宋代 文同
转谷萦岩路始穷,隔林遥望一门通。溪山俱在见闻外,台殿尽藏怀抱中。 像阁罘罳明海日,经幢璎珞撼天风。劳生又逐轻舠去,珍重高僧解苦空。
zhuǎn yíng yán shǐ qióng   lín yáo wàng mén tōng shān zài jiàn wén wài tái   diàn jǐn 殿 cáng huái bào 怀 zhōng    
xiàng míng hǎi   jīng chuáng yīng luò hàn tiān fēng láo shēng yòu zhú qīng dāo zhēn   zhòng gāo sēng jiě kōng