题仙槎寄呈王待制

宋代 白玉蟾
道人身世已盟鸥,便好乘云御气休。 何足风波吾一点,盍思舟楫彼迷流。 从教水击三千里,别是烟飘十二楼。 松以碧涛成夜吼,山为翠浪接空浮。 初非孔圣乘桴志,薄类梁僧渡苇谋。 庐阜插篙空木末,武夷停櫂尚岩头。 争如太乙真人叶,往盪须弥绝顶秋。 昔者天孙失机石,我疑博望乃牵牛。 却无沧海桑田事,底用浮家泛宅愁。 个里且吹无孔笛,向人只下直针钩。 而今性水涵孤月,休遣禅河起一沤。 逝者如斯曾不返,凭谁为我问阳侯。
dào rén shēn shì méng ōu   biàn 便 hǎo chéng yún xiū
fēng diǎn   zhōu liú
cóng jiào shuǐ sān qiān   bié shì yān piāo shí èr lóu
sōng tāo chéng hǒu   shān wèi cuì làng jiē kōng
chū fēi kǒng shèng chéng zhì   báo lèi liáng sēng wěi móu
chā gāo kōng   tíng zhào shàng yán tóu
zhēng tài zhēn rén   wǎng dàng jué dǐng qiū
zhě tiān sūn shī shí   wàng nǎi qiān niú
què cāng hǎi sāng tián shì   yòng jiā fàn zhái chóu
qiě chuī kǒng   xiàng rén zhǐ xià zhí zhēn gōu
ér jīn xìng shuǐ hán yuè   xiū qiǎn chán ōu
shì zhě céng fǎn   píng shuí wèi wèn yáng hòu