题吴若愚一经堂

宋代 刘子翚
老矣惟书爱未消,喜闻新塾出尘嚣。 轩窗近水来无厌,弦诵因风听忽遥。 游艺定知轻拾芥,正心端欲似耘苗。 一经教子诚为乐,家世从今未寂寥。
lǎo wéi shū ài wèi xiāo   wén xīn shú chū chén xiāo  
xuān chuāng jìn shuǐ lái yàn   xián sòng yīn fēng tīng yáo  
yóu dìng zhī qīng shí jiè   zhèng xīn duān yún miáo  
jīng jiào chéng wéi   jiā shì cóng jīn wèi liáo