题吴瑞卿临王叔明太白山图

明代 沈周
我家太白图,太白于焉备。山既得其高,林亦得其邃。 天童古佛宫,盘盘奠坤位。佛为山庄严,山作佛布施。 择胜启道场,佛子良多智。千楼络万阁,讶出毗卢技。 飞甍揭烟霞,觚棱日星比。金碧足辉映,时复交岚翠。 重峰与复岭,附缀喻肝肺。云去若撑天,云来若无地。 自天设此观,天下若无二。松行二十里,盖碧相庇。 方池落天影,何年万工治。神泉及乐石,琐细各具类。 两溪贯其麓,梁圯锁三四。远近群小山,趋拱左右至。 如家有严尊,为从许幼稚。路入岐而一,宛转仍迤逦。 包锡走缁流,驺骑或官吏。刍荛亦络绎,明灭见隔树。 于时及高秋,众叶霜所被。青红错颜色,岩谷更增贲。 按图指历历,如读钴鉧记。引纸仅及寻,顾有千里势。 作者王子蒙,品高见超诣。出入右丞笔,缘踪究其自。 想居此山中,不以岁月计。游观稔心目,思到方位置。 乞我日卧游,不用袜紧系。我藏三十年,吝客未轻示。 吴生学丹青,不但许能事。久已知此卷,未敢言借视。 我既察其色,一出厌所嗜。初见目不收,张口叹且悸。 缔玩废饮食,十日得恣意。然后敢举毫,舒素敬一试。 搰搰迨三月,极儗加精致。便欲无我卷,后辈岂可易。 但恐有豪夺,亦有造化忌。我自袭我卷,子亦当自秘。
jiā tài bái   tài bái yān bèi shān gāo lín   suì    
tiān tóng gōng   pán pán diàn kūn wèi wéi shān zhuāng yán shān   zuò shī    
shèng dào chǎng   liáng duō zhì qiān lóu luò wàn   chū    
fēi méng jiē yān xiá   léng xīng jīn huī yìng shí   jiāo lán cuì    
zhòng fēng lǐng   zhuì gān fèi yún ruò chēng tiān yún   lái ruò    
tiān shè guān   tiān xià ruò èr sōng xíng èr shí gài     xiāng    
fāng chí luò tiān yǐng   nián wàn gōng zhì shén quán shí suǒ   lèi    
liǎng guàn   liáng suǒ sān yuǎn jìn qún xiǎo shān   gǒng zuǒ yòu zhì    
jiā yǒu yán zūn   wéi cóng yòu zhì ér wǎn   zhuǎn réng    
bāo zǒu liú   zōu huò guān chú ráo luò míng   miè jiàn shù    
shí gāo qiū   zhòng shuāng suǒ bèi qīng hóng cuò yán yán   gèng zēng bēn    
àn zhǐ   yǐn zhǐ jǐn xún   yǒu qiān shì    
zuò zhě wáng méng   pǐn gāo jiàn chāo chū yòu chéng yuán   zōng jiū    
xiǎng shān zhōng   suì yuè yóu guān rěn xīn   dào fāng wèi zhi    
yóu   yòng jǐn cáng sān shí nián lìn   wèi qīng shì    
shēng xué dān qīng   dàn néng shì jiǔ zhī juǎn wèi   gǎn yán jiè shì    
chá   chū yàn suǒ shì chū jiàn shōu zhāng   kǒu tàn qiě    
wán fèi yǐn shí   shí rán hòu gǎn háo shū   jìng shì    
dài sān yuè   jiā jīng zhì biàn 便 juǎn hòu   bèi    
dàn kǒng yǒu háo duó   yǒu zào huà juǎn zi   dāng