题武陵草堂

唐代 杨浚
草堂列仙楼,上在青山顶。户外窥数峰,阶前对双井。 雨来花尽湿,风度松初冷。登栈行不疲,入谿语弥静。 云能去尘服,兼欲事金鼎。正直心所存,谄谀长自省。 适知幽遁趣,已觉烦虑屏。更爱云林间,吾将卧南颍。
cǎo táng liè xiān lóu   shàng zài qīng shān dǐng wài kuī shù fēng   jiē qián duì shuāng jǐng
lái huā jǐn shī 湿   fēng sōng chū lěng dēng zhàn xíng   谿 jìng
yún néng chén   jiān shì jīn dǐng zhèng zhí xīn suǒ cún   chǎn zhǎng xǐng
shì zhī yōu dùn   jué fán píng gèng ài yún lín jiān   jiāng nán yǐng