題武陵草堂

唐代 楊浚
草堂列仙樓,上在青山頂。戶外窺數峰,階前對雙井。 雨來花盡濕,風度松初冷。登棧行不疲,入谿語彌靜。 雲能去塵服,兼欲事金鼎。正直心所存,諂諛長自省。 適知幽遁趣,已覺煩慮屏。更愛雲林間,吾將臥南潁。
cǎo táng liè xiān lóu   shàng zài qīng shān dǐng wài kuī shù fēng   jiē qián duì shuāng jǐng
lái huā jǐn shī   fēng sōng chū lěng dēng zhàn xíng   谿 jìng
yún néng chén   jiān shì jīn dǐng zhèng zhí xīn suǒ cún   chǎn zhǎng xǐng
shì zhī yōu dùn   jué fán píng gèng ài yún lín jiān   jiāng nán yǐng