题吴郎中温叔山房
早辞京国风尘倦,为爱山房泉壑重。移榻夜深垂万象,登台秋迥出千峰。
独蹲斑虎云边石,半隐苍龙雪后松。灯下思君见奇绝,忽惊春梦戍楼钟。
zǎo
早
cí
辞
jīng
京
guó
国
fēng
风
chén
尘
juàn
倦
,
wèi
为
ài
爱
shān
山
fáng
房
quán
泉
hè
壑
zhòng
重
yí
。
tà
移
yè
榻
shēn
夜
chuí
深
wàn
垂
xiàng
万
dēng
象
,
tái
登
qiū
台
jiǒng
秋
chū
迥
qiān
出
fēng
千
峰
。
dú
独
dūn
蹲
bān
斑
hǔ
虎
yún
云
biān
边
shí
石
,
bàn
半
yǐn
隐
cāng
苍
lóng
龙
xuě
雪
hòu
后
sōng
松
dēng
。
xià
灯
sī
下
jūn
思
jiàn
君
qí
见
jué
奇
hū
绝
,
jīng
忽
chūn
惊
mèng
春
shù
梦
lóu
戍
zhōng
楼
钟
。